Bó hoa mini cầm tay đi cà phê cuối tuần
Có một kiểu hoa mà tôi gọi đùa là "hoa của buổi sáng thứ Bảy". Không phải bó tròn căng phồng giấy kraft, cũng không phải lẵng to đặt trên bàn tiệc. Chỉ là năm, bảy cành buộc hờ bằng dây satin, vừa lọt trong một bàn tay. Khách quen ở tiệm hay gọi nó là pocket bouquet. Tôi thì thích cách một bạn sinh viên Mỹ thuật đặt tên: bó hoa đi cà phê.
Suốt mấy mùa làm florist ở Hà Nội, tôi nhận ra cuối tuần người ta không cần một bó hoa để tặng ai. Họ cần một bó hoa để tặng chính buổi sáng của mình. Đặt cạnh ly cappuccino, gác lên cuốn sách đang đọc dở, hay đơn giản là cầm trên tay đi bộ từ Nhà Thờ xuống Nhà Hát Lớn. Bó hoa mini cầm tay sinh ra cho khoảnh khắc ấy.
Vì sao là bó mini, không phải bó lớn
Một bó hoa 20 cành đẹp theo kiểu khác. Nó cần bình, cần bàn, cần một không gian đủ rộng để được nhìn từ xa. Còn bó năm bảy cành đẹp theo kiểu thân mật. Nó được nhìn ở khoảng cách 30 phân, qua khung hình điện thoại, qua làn hơi cà phê bốc lên.
Khi gói bó lớn, florist hay phải tính "trục", tính "tầng", tính chỗ giấu thân cành. Bó mini thì ngược lại, mọi cành đều phải đẹp đến cuống. Không có chỗ trốn. Chính vì vậy, làm một bó nhỏ cẩn thận đôi khi mất thời gian hơn bó to, dù số hoa chỉ bằng một phần ba.
Lý do thứ hai, rất thực tế: quán cà phê bàn nhỏ. Một bó kraft khổ A3 đặt xuống là chiếm hết chỗ để cuốn sổ. Bó cầm tay vừa khít cạnh tách trà, không cấn, không vướng, ai đi ngang cũng kịp nhìn.
Công thức 5-7 cành tôi hay làm cho khách quen
Tôi không tin vào công thức cứng. Nhưng có một khung tôi dùng đi dùng lại, đặc biệt cho khách lần đầu đặt pocket bouquet.
- Một cành focal — hoa chính, mặt to nhất. Thường là hồng vườn Đà Lạt cánh kép, hoặc một bông lisianthus mở hai phần ba.
- Hai cành filler mềm — cẩm chướng mini Juliet, cúc mẫu đơn ping pong, hoặc tú cầu cắt nhánh nhỏ.
- Một cành dáng — gọi là line flower, để bó có chiều. Lan tiêu, phi yến, hoặc một nhánh phỉ tươi.
- Một đến hai cành lá hoặc texture — bạch đàn baby, lá oliu, hoặc một nhúm bông tai chuột khô.
Bảy cành là trần. Tám cành trở lên, bó bắt đầu mất chất "đút túi". Năm cành là sàn, dưới mức đó bó dễ trông lưa thưa nếu không khéo chọn dáng.
Tone pastel mà tôi đang mê mùa này
Mùa giao Xuân Hè ở Hà Nội ẩm, ánh sáng quán cà phê hay ngả vàng. Tone pastel lên ảnh đẹp hơn tone rực. Ba bảng màu tôi xoay tua cho khách:
- Bơ sữa: kem, trắng ngà, một chút vàng champagne. Chụp với ly latte nghệ thuật rất ăn.
- Hồng phấn xám: hồng cánh sen nhạt, hồng đào, điểm xám của lá oliu. Tone này đi với áo linen be hợp lạ.
- Lavender khói: tím nhạt, xanh dương phai, lá bạc. Lên ảnh kiểu film Fuji 400H rất ngọt mà không gắt.
Tôi tránh đỏ tươi và cam neon cho dòng pocket. Không phải vì xấu, mà vì nó hút mắt đến mức át cả người cầm. Bó hoa đi cà phê nên là phần phụ kiện cho buổi sáng, không phải nhân vật chính.
Bỏ giấy gói đi, hãy dùng khăn lụa
Đây là điều tôi nói với mọi khách trẻ đến tiệm: giấy kraft và giấy bóng kính làm hỏng tinh thần của một bó mini. Nó cồng kềnh, nó kêu sột soạt, nó khiến bó hoa trông như đang trên đường giao đi đâu đó chứ không phải đang được nâng niu.
Thay vào đó:
- Một mảnh khăn lụa vuông 50 phân, gấp chéo, quấn quanh thân.
- Hoặc một dải ruy băng satin màu kem, buộc nơ lệch.
- Hoặc đơn giản nhất, một sợi dây gai thô, thắt nút hai vòng.
Nếu sợ hoa khát nước trong lúc di chuyển, bọc một mẩu bông gòn ẩm quanh gốc, rồi quấn giấy bạc mỏng bên ngoài, bên trên mới phủ khăn lụa. Trông từ ngoài vẫn là khăn lụa, mà bó sống được năm sáu tiếng dạo phố thoải mái.
Gợi ý từ Wici Flower
Wici Flow 35 — Mầm Xanh Tươi · hồng phấn. Bảng màu phong phú giúp bó hoa lên ảnh cực kỳ bắt mắt, hợp cho những dịp cần một món quà thật nổi và có cá tính.
Wici Flow 12 — Hồng Thơ Mộng · hồng phấn. Kiểu phối màu này thường được khách chốt nhanh vì nhìn vừa dày form, vừa có cảm giác giàu cảm xúc và rất đáng nhớ.
Đi cà phê ở đâu thì bó hoa lên ảnh đẹp
Tôi hay được hỏi câu này, kiểu như công việc tay trái của florist là tư vấn quán. Vài chỗ ở Hà Nội tôi thử rồi và bó mini lên ảnh thật sự đẹp:
- Quán có bàn gỗ thô, ánh sáng cửa sổ phía Bắc. Khu Châu Long, Phan Đình Phùng có vài chỗ như vậy.
- Quán có khăn trải bàn vải lanh trắng. Hiếm, nhưng vài tiệm bánh ở khu Tây Hồ vẫn giữ phong cách này.
- Ban công nhìn ra tán cây. Quán ở Hàng Bún, Quán Thánh có nhiều tầng hai cũ kỹ, lý tưởng.
Tránh quán đèn vàng quá gắt, đèn LED trắng quá lạnh, hoặc bàn kính bóng. Hoa pastel cần ánh sáng tán xạ, càng giống ánh sáng trời thì cánh hoa càng có chiều sâu.
Một mẹo nhỏ về góc chụp
Đừng đặt bó hoa đứng. Để nó nằm nghiêng, một phần tựa lên cuốn sách, một phần thả xuống mặt bàn. Cánh hoa sẽ tự rơi vào thế tự nhiên, không bị "dựng kịch". Chụp từ góc 45 độ, lấy luôn cả ly cà phê và bàn tay trong khung. Đừng zoom, hãy bước lùi lại và crop sau.
Mang về nhà rồi, cắm thế nào cho hoa sống được năm ngày
Đây là phần tôi nghĩ nhiều khách bỏ lỡ. Bó hoa đẹp một buổi chiều thì dễ, đẹp đến thứ Năm tuần sau mới khó.
Vừa về đến nhà, làm ngay ba việc:
- Tháo dây buộc, tách rời từng cành. Bó càng nhỏ càng phải tách, vì áp lực dây làm thâm thân.
- Cắt vát gốc dưới vòi nước chảy, góc khoảng 45 độ. Cắt trong nước để tránh bọt khí lọt vào mạch dẫn.
- Tỉa hết lá phần ngâm trong nước. Lá thối là nguyên nhân số một làm nước đục và hoa héo nhanh.
Bình cắm thì khỏi cần cầu kỳ. Tôi mê nhất là cắm bó mini vào ly thuỷ tinh uống nước thường, loại có vạch ngang. Hoặc một cái lọ nước mắm thuỷ tinh đã rửa sạch, dán nhãn cũ lột đi. Bó nhỏ cần bình thấp, miệng vừa, để hoa tự xoè ra như đang ngồi nghỉ chứ không phải đang trình diễn.
Nước thay mỗi 48 tiếng
Mùa hè Hà Nội nóng ẩm, nước trong bình lên men nhanh. Quy tắc của tôi: thay nước 48 tiếng một lần, cắt lại gốc 2-3 milimet mỗi lần thay. Thêm một giọt nước javen pha loãng cực kỳ nhẹ, hoặc nửa viên aspirin, cũng giúp hoa tươi thêm vài ngày — nhưng cái này tuỳ người, không bắt buộc.
Đặt bình ở chỗ tránh nắng trực tiếp, tránh điều hoà thổi thẳng vào, và đặc biệt tránh để cạnh đĩa hoa quả. Khí ethylene từ chuối, táo chín làm hoa già nhanh đến mức bạn không tin nổi.
Khi nào nên đặt florist, khi nào tự bó được
Thật lòng, nếu bạn đã quen đi chợ hoa Quảng An hoặc Hàng Lược, tự bó một pocket bouquet hoàn toàn khả thi. Mua lẻ vài cành theo bảng màu trên, mượn một mảnh khăn lụa của mẹ, mất chừng 15 phút.
Đặt florist khi:
- Bạn cần một bảng màu nhất quán, không có thì giờ đi lùng từng cành.
- Bạn muốn hoa garden rose, lisianthus cánh kép, hoặc các giống nhập mà chợ thường không có sẵn lẻ.
- Bạn tặng một người mà mình chưa muốn nói thành lời. Bó mini hợp với những lời chưa rõ ràng — nó nhẹ vừa đủ để không thành áp lực.
Giá một bó mini ở Hà Nội mùa này dao động 180 đến 350 nghìn, tuỳ giống hoa. Rẻ hơn một bữa brunch hai người, nhưng vui được cả tuần.
Một buổi sáng tôi nhớ hoài
Tháng Mười năm ngoái, có một bạn nữ đặt bó pocket tone bơ sữa, dặn riêng cho thêm một cành cosmos trắng. Bạn ghé tiệm lúc 8 giờ sáng, áo sơ mi xanh nhạt, không trang điểm. Cầm bó hoa ra cửa, bạn quay lại nói: "Hôm nay sinh nhật em, em tự mua cho em."
Tôi nhớ mãi câu đó. Bó hoa mini cầm tay nhiều khi không phải món quà gửi đi đâu cả. Nó là cách một người tử tế với chính mình vào sáng cuối tuần, giữa một thành phố luôn vội. Và nếu sau buổi cà phê đó, bó hoa được cắm lại trong cái ly thuỷ tinh trên bàn làm việc, để mỗi sáng thứ Hai mở mắt ra vẫn thấy chút mềm mại — thì coi như bó hoa đã làm xong việc của nó.
Cuối tuần này, nếu thấy mình mệt hơn bình thường một chút, thử đi. Năm bảy cành, một mảnh khăn lụa, một ly cà phê. Không cần lý do nào lớn hơn thế.